28
Jun
Cuối cùng, Sáng nhận ra rằng cần phải cho những người mình yêu thương biết mình yêu quý họ đến mức nào... 
Đấy là suy nghĩ của nó mấy tháng trước chứ giờ thì hoang mang lắm. Chỉ mấy ngày nữa thôi là nó đi rồi. Sang Úc, bốn năm. Liệu trước khi đi có nên nói với Khuyên tình cảm của nó không nhỉ? Có – Không? Không – Có? Chỉ có mỗi hai lựa chọn thôi mà sao khó thế, làm nó cứ rối tung cả lên.
Người ta vẫn nói khoảng cách và thời gian như một con dao hai lưỡi. Có thể khiến yêu thương ngày một nhiều lên, mà cũng có thể dễ dàng bay biến. Huống hồ giữa nó và Khuyên mới chỉ có một cái gì đó mơ hồ. Bọn nó mới 18 tuổi, trong 4 năm nữa, sẽ còn gặp nhiều, rất nhiều người nữa. Liệu cảm giác thích bây giờ có là ngộ nhận và quá mong manh? Tin tưởng quá vào một điều mong manh có là mạo hiểm?
Nghĩ ngợi luẩn quẩn, cuối cùng Sáng cũng chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Những ngày sau đó, dù một núi việc không tên làm Sáng mệt phờ thì nó vẫn nghĩ đến hai lựa chọn mặc định mình đã đưa ra, nhưng chưa đủ tự tin để chọn cái nào hết.
- Mày à, tao bảo… thằng Quân… mất… rồi! - Hải gọi, tiếng nó ngắt đoạn giữa những âm thanh rè rè.
Ôi, cái điện thoại bàn chết tiệt sao giữa lúc này lại giở chứng chứ. Mẹ đã bảo nó thay cái cái mới mà cứ lười.
- Bao giờ hả mày? – Sáng hỏi, vừa cáu cái điện thoại, vừa hoảng hốt, chiều qua nó với thằng Quân còn đi với nhau kia mà.
+ Sáng nay… - Sáng đưa tay chỉnh cái giắc điện thoại nhưng giọng thằng bạn cứ như mất hút vậy.
Ức chế, nó dập điện thoại. Lấy xe, lao vội đến nhà Quân.
Sáng nghĩ là mình đã suýt xỉu khi người mở cửa sau những hồi chuông dài vội vã và liên tục của nó chả ai khác chính là… Quân.
- Sao thằng Hải bảo mày… mất! – Thằng bé lẩm bẩm sau khi nhéo thằng bạn trước mặt một cái thật đau, để rồi bị thằng kia quạc lại: “Mày có hâm không thế?”
+ Tao mất điện thoại chứ mất gì!- Quân trề môi.
- Thế mà tao cứ tưởng! – Sáng thở hắt ra một cái, rồi nó quàng tay ôm lấy thằng bạn đang trợn tròn mắt không hiểu gì – Này tao bảo, tao yêu mày.
+ Yêu tao á? Tránh ra đồ bệnh hoạn! – Quân đẩy thằng bạn ra với vận tốc ánh sáng.
Sáng cười ha hả trước thái độ của Quân, rồi thở ra nhẹ nhõm, giờ thì nó biết mình phải làm gì.
Hà Nội một ngày giữa tháng 6. Trời mưa, có hai đứa nhóc, lùng bùng áo mưa, ngắm đích Tràng Tiền thẳng tiến. Bọn nó đứng dưới những mái hiên, mỗi tay một cái ốc quế, vừa ngắm mưa, vừa ăn một cách ngon lành.
- Biết tại sao tớ thích đi ăn kem không?
Bé nhìn nó, lắc đầu:
- Tại trót thích người hay đi ăn kem cùng mình nên mới thế!
Cô bé ngạc nhiên giây lát trước lời thú nhận dễ thương, định nói điều gì đó, nhưng đã bị chặn ngay:
- Tớ chỉ muốn nói để ấy biết vậy thôi. Nói lại với tớ, khi nào ấy chắc chắn, nhé! Giờ mua kem tiếp nhỉ? Cốm, sữa dừa, cakao, đậu xanh, hôm nay phải thử hết. Sang đó rồi, sẽ nhớ kem Tràng Tiền lắm đây – Nói rồi, thằng bé băng qua đường, để Khuyên lại nhấp nháp tiếp vị lạnh tê tê răng mà ngòn ngọt đầu lưỡi, như cảm xúc của cô bé lúc này vậy.
+ Mẹ ơi, mẹ đâu rồi? - Thằng nhóc la toáng lên, dù mới chỉ vừa vào đến cửa.
- Trong bếp con ơi!
Thằng nhóc như một cơn lốc, chạy liền vào bếp, rồi đứng khựng lại ở cửa, nó nhìn mẹ, trìu mến:
- Mẹ ơi, con ôm mẹ một cái, được chứ?
Bà mẹ đang dở tay nấu ăn, nghe thằng con thỏ thẻ, chợt mỉm cười, dang rộng vòng tay, ôm lấy đứa con trai mồ hôi mồ kê nhễ nhại.
- Con yêu mẹ lắm, mẹ ạ!
+ Mẹ biết. - Người mẹ cười, hạnh phúc
- Con đoán là mẹ biết, nhưng vẫn muốn nói! - Thằng nhóc lý nhí, đã lâu rồi nó không được mẹ ôm như thế này, và cũng sẽ còn lâu nữa mới có thể có cảm giác như bây giờ. Nhưng quan trọng hơn, nó đã nói được điều mà gần như chả bao nó nói cả, vì ngại miệng, vì sợ người ta bảo trẻ con này nọ…Kệ thôi, yêu mến mà, phải nói chứ, để những sợi dây tình cảm luôn được thông suốt.
+ À, con mua điện thoại bàn mới rồi mẹ này, con lên lắp nhá! - Thằng bé nói rồi, lại chạy vút đi, như một cơn gió xoa dịu cái nóng oi ả của một buổi chiều hè.
Lắp lại xong điện thoại, Sáng bèn thử điện thoại bằng cách:
- Alô, Hà à! Ờ, hai hôm nữa tao đi. Tao bảo này, tao ghét cái cách mày mượn mấy cái đĩa phim của tao mà không trả, nhưng tao cũng quý mày lắm,lúc tao đá bóng bị ngã, mày đã chạy đi kiếm urgo cho tao. Cảm ơn nhé!...
+ Alô, Dũng ơi tao bảo, sao mày thông minh thế, mày đi chơi mà cứ nói với bố mẹ là qua nhà tao hả? Để tao toàn bị mắng là rủ rê bạn đi chơi điện tử. Nhưng tao đi, tao sẽ nhớ mày lắm đấy, cái thằng từng thách tao thi ăn nem chua rán…
…
Hẳn là trong cái list điện thoại dài dằng dặc mà Sáng đã, đang, và sẽ gọi kia, có nhiều người đã quên nó, có những người đang nhớ nó, và có cả những người cũng đang yêu mến nó mà chưa hề nói ra. Và biết đâu cú phone đó lại là niềm vui nho nhỏ cho tất cả bạn bè của cậu, khiến họ cảm thấy mình được yêu mến từ một ai đó. Rồi biết đâu, họ cũng sẽ cầm phone lên, gọi cho những-người-mình-yêu-mến, để nói những điều mình luôn cảm thấy mà chưa từng nói ra. Biết đâu đấy…



COPPY bài viết này gửi cho bạn bè
http://www.chipcoiblog.com/de-yeu-thuong-thot-len-thanh-loi-p2/
Vui lòng ghi rõ nguồn Blog ChipCoi Production nếu bạn phát hành thông tin đi nơi khác.

Phim người lớn - Phim sex - Xem Phim sex - Phim Heo - Phim séc - Phim sét - Phim cấp 3 - Phim con heo - Xem Phim - Phim - SEX- Phimsex





Phiên bản giao diện hỗ trợ nhiều định dạng trình duyệt khác nhau.
Để yêu thương thốt lên thành lời..(P1)
Khi con trai..giận - thì sao nhỉ ???














